Thông tin kỳ thi đại học tiếp tục được tổ chức lại

Năm 1977, thông tin kỳ thi đại học tiếp tục được tổ chức lại, khiến tôi vô cùng phấn chấn.
Nhưng lúc ấy, mỗi ngày chúng tôi phải làm việc mười hai tiếng đồng hồ, chính vì thế tôi chỉ có thể ôn thi trong thời gian ngoài mười hai tiếng này. Có lần, tôi và một số đồng nghiệp được cử đi học ở nơi khác những tác dụng của vitamin e tại đây. Chúng tôi trọ trong quán trọ, rất đông người ở trong một phòng, tôi không thể học bài. Vậy là, tối đến tôi đi ngủ sớm, nhờ nhân viên phục vụ gọi tôi dậy vào lúc ba giờ sáng hôm sau. Học cách 
Lúc ấy đang giữa đông, ngoài hành lang rét căm căm, mình tôi ngồi đọc sách dưới ánh đèn lờ mờ, cô phục vụ tốt bụng phá lệ cho tôi vào phòng trực ban ngồi học. Học đến sáu giờ sáng, tôi lại cùng đồng nghiệp ra xe để đi làm.


Những ngày như thế kéo dài đúng ba tháng.


Sau khi trở lại xưởng may, lãnh đạo sắp xếp cho tôi làm nhân viên kiểm tra chất lượng, đây là vị trí được mọi người rất ngưỡng mộ. Trong lúc mọi người làm lót giày, đan áo len, buôn chuyện thì tôi vùi đầu đọc sách; học tiếng Anh theo đài phát thanh. Tối đến, tôi lên trường huyện học bổ túc văn hóa, đường lên huyện buộc phải đi qua một nghĩa địa. Mỗi lần đi qua đây, trong đầu tôi lại liên tưởng đến hình ảnh con ma mặt xanh nanh dài được nghe hồi nhỏ. Tôi bấm móng tay lên cổ tay mình và nhủ thầm: “Điều đáng sợ nhất trong cuộc đời là cái chết. Mình không sợ chết thì có việc gì đáng sợ nữa đâu”.

Sau đó, tôi lại đổi ca cho bạn bè, chỉ làm ca đêm, tám giờ sáng tan ca, tôi lại đến trường học bổ túc. Tôi đọc sách trong thư viện của trường, buổi trưa thư viện đóng cửa, tôi liền năn nỉ các cô nhân viên khóa trái tôi trong phòng. Đói thì ăn tạm cái màn thầu cứng ngắc, mệt thì ngả lưng xuống ghế chợp mắt một lát, tỉnh giấc lại học tiếp. Lúc ấy, vì việc học mà tôi hiếm khi được ăn bữa cơm nóng hay được ngủ trọn được mấy tiếng đồng hồ, nói gì đến chuyện giải trí và trang điểm.
Nhiều người thắc mắc khi thấy tôi vất vả ôn thi đại học, họ cho rằng một cô gái có một công việc tốt như tôi, sao phải tự làm khổ mình như vậy! Còn có người nói với tôi rằng: “Chị hiểu, thi đỗ đại học, sau này tốt nghiệp đi làm, lương sẽ cao hơn nhiều so với làm công nhân”. Nghe những lời ấy, tôi không biết phải trả lời thế nào.
Hồi ấy, lương tháng của một người tốt nghiệp đại học khoảng hơn năm mươi tệ, nhưng với tôi, thi đại học không liên quan đến tiền. Điều tôi muốn thực hiện là giá trị cá nhân, một giá trị lớn hơn của một cá nhân đối với xã hội.

Cuối cùng, tôi đã thi đỗ khoa tiếng Anh của trường Đại học Sư phạm Khúc Phủ


một trường đại học ở quê hương của Khổng
Tử. Từ nhỏ tôi đã mơ ước trở thành một dịch giả. Sau khi vào đại học, tôi học rất chăm chỉ, tranh thủ từng giây từng phút để “hấp thu nguồn dinh dưỡng kiến thức”.
Tiếng Anh đã mở cho tôi một cánh cửa mới mẻ nhìn ra thế giới. Những tháng ngày sau, môn ngoại ngữ này đã cho tôi cơ hội bước vào những ngã rẽ quan trọng trong cuộc sống và sự nghiệp của tôi. Và con trai tôi, cũng đã được hưởng rất nhiều lợi ích từ môn ngoại ngữ này.
Từ trước đến nay, tôi đã được nhận rất nhiều niềm vinh dự. Tuy nhiên, tất cả những niềm vinh dự này không phải dựa vào sự khéo léo, luồn cúi, mà dựa vào chữ tín và mồ hôi, dựa vào chính bản thân để giành được sự khẳng định của xã hội, có vậy trái tim mới yên bình, vui vẻ với những thu hoạch đó.

Tôi tin rằng mỗi trải nghiệm đều có ý nghĩa tồn tại của nó. Trải nghiệm có ích càng phong phú, thì những tố chất có ích sẽ càng dày dạn hơn.

Xem cách làm chanh muối tại: http://nuoiconphaibiet.com/cach-lam-chanh-muoi-ngon-dung-chuan-khong-bi-dang-2/